Pages

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2015

Bàng hoàng khi phát hiện gia thế khủng của bạn trai


Tôi muốn được chia sẻ tâm sự về chuyện tình yêu. Thật sự tôi đã rất bàng hoàng và khó xử khi biết được thân thế của người yêu.

Chúng tôi đều là sinh viên, quen nhau qua một người bạn rồi mau chóng yêusau vài lần gặp gỡ. Thời gian trước, qua những gì bạn trai kể, tôi biết anh là người Hà Nội nhưng kinh tế gia đình eo hẹp. Anh ấy cũng luôn thể hiện là người giản dị, chi ly trong ăn tiêu. Là cô gái ngoại thành, con nhà nông, tôi không mấy bận tâm về những điều này. Anh ấy dành hết tình cảm cho tôi và không bao giờ ngoại tình

Ảnh minh họa:

Nhưng vài ngày trước, bạn trai rủ tôi về nhà anh: một căn biệt thự hoành tráng trên Hồ Tây, nhà có vài người giúp việc, tiện nghi đều vô cùng hiện đại, đắt tiền. Lúc đó bạn trai mới kể gia đình anh thuộc hàng gia thế và bố mẹ anh đều là quan chức cấp cao. Anh giấu tôi chuyện này vì sợ nếu ngay từ đầu biết anh là "thiếu gia" tôi sẽ theo anh vì gia sản, quyền thế chứ không phải yêu thực lòng.

Tôi thực sự không biết phải nghĩ thế nào. Hôm về nhà anh, tôi cũng chỉ gặp những người giúp việc, bố mẹ anh đều đi vắng. Không biết phải tin ngườiđàn ông này thế nào và có nên tiếp tục mối quan hệ phức tạp này không?

Xem thêm: Những y tuong kinh doanh sáng tạo, độc đáo

Thứ Ba, 17 tháng 11, 2015

Sau 2 lần quan hệ tôi sẽ chinh phục em bằng mọi giá

Tôi biết chinh phục em phải cần thêm thời gian tâm sự nhưng sẽ không bỏ cuộc, thấy may mắn khi được quen một người con gái như em.

Tôi chính là tác giả bài viết “Em tránh mặt tôi sau lần quan hệ đầu tiên”. Dù bận nhưng tôi đã đọc hết bình luận chân thành của các bạn, không những thế tôi đã đọc đi đọc lại rất nhiều lần. Cảm ơn nhiều vì chuyện của tôi nhận được rất nhiều sự quan tâm cũng như những góp ý chân thành từ các bạn về vấn đề ngoại tìnhgia đình, tình yêu... Vui hơn nữa đó là có nhiều người đã không nghĩ sai lệch vấn đề và ủng hộ cũng như mong muốn cái kết đẹp sẽ đến với chúng tôi. Hôm nay tôi viết bài này, việc đầu tiên là muốn gửi lời cảm ơn quý bạn đọc, việc thứ hai muốn chia sẻ hướng giải quyết tiếp theo của mình cho những bạn quan tâm và yêu quý chúng tôi.

Mấy ngày nay tôi đã suy nghĩ rất kỹ và xem xét lại tình cảm của mình. Tôi sợ mất em. Sau khi tìm hiểu kỹ hơn con người và quá khứ của em thì lại càng muốn được che chở và bảo vệ em hơn. Tôi lục tung Facebook của em, xem tất cả các chi tiết dù là nhỏ nhất, em rất ít tâm sự chuyện riêng tư, chỉ toàn những tấm hình đi chơi cùng bạn hay những lúc ngẫu hứng em viết mấy chuyện linh tinh vui vẻ. Rồi tôi thấy trong một status có chút tâm trạng dù em không nói rõ ràng, ở đó có những bình luận của một cô gái, đọc xong tôi thấy dường như cô ấy biết nhiều điều về em nên đã kết bạn và vào nói chuyện.

Cô ấy hơn em mấy tuổi, là một người bạn qua Facebook quen em từ trang nhật ký nào đó, nghe bảo lúc đó tâm trạng em rất buồn và có viết những dòng tâm sự. Cô ấy ấn tượng với những dòng tâm sự đó nên đã vào nói chuyện và họ biết nhau từ đó, em đã tâm sự hết với cô ấy những chuyện không vui xảy ra. Qua cô ấy tôi biết trước đó em có một mối tình với người hơn mấy tuổi cùng quê, tình cảm của họ rất tốt nhưng người đó đã mất đột ngột khi đang đi xuất khẩu lao động ở Đài Loan vào hơn 3 năm trước.

Hôm người đó mất đúng vào ngày 8/3, cả ngày hôm ấy em không nhận được cuộc gọi cũng như lời chúc nào từ người đó, cuối ngày vẫn không thấy gì. Em đã rất giận nhưng vì lòng tự ái cao nên không nói gì mà chỉ nhắn tin cho người em trai của họ, bảo rằng đang buồn và muốn khóc (hình như 3 người họ rất thân nhau). Cái tin đó làm người em họ kia tưởng nhầm em đã biết chuyện, ngày hôm sau cậu em họ đó trả lời an ủi, động viên và hỏi sao em biết chuyện thì lúc đó mới vỡ lẽ. Đó là tất cả những gì cô bạn ấy kể cho tôi, rằng em đã trải qua một cú sốc tình cảm lớn, thời gian đó em rất buồn nên thường xuyên tìm cô gái đó tâm sự.

Nghe xong chuyện tôi càng thương và yêu em hơn. Hơn 3 năm, thời gian đó cũng đủ để em có thể để quá khứ ngủ quên được rồi. Sau đó tôi đã hẹn gặp em, có cuộc nói chuyện. Sau khi đọc xong những bình luận của mọi người tôi cũng hoang mang không biết liệu em đã có người yêu chưa nên khi gặp tôi đã hỏi, em trả lời: “Em thừa nhận mình đã quá dễ dãi nhưng nếu hiện tại có người yêu chắc chắn em sẽ biết giữ mình hơn”. Câu trả lời đó khiến tôi nhẹ nhõm, tôi thổ lộ tình cảm và bảo nếu chưa có người yêu thì từ bây giờ tôi sẽ công khai chinh phục em.

Thay vì vui mừng như các bạn dự đoán thì em lại nói: “Trái tim rất quý giá nên đừng vội vàng giao phó cho ai vì có lúc sau khi nhìn lại quyết định của mình sẽ phải hối hận”. Em bảo nói vậy chỉ muốn tốt cho tôi. Tôi chưa hiểu nhiều về em nên không muốn sau này phải hối hận. Tôi biết chinh phục em phải cần thêm thời gian nhưng sẽ không bỏ cuộc, thấy may mắn khi được quen một người con gái như em. Nhiều bạn bình luận nghi ngờ lần đầu của em, cảnh báo tôi có thể bị lừa hay bảo rằng em quá dễ dãi, nhưng với những gì tôi nhìn, nghe, tiếp xúc, cảm nhận thì với tôi không có gì để bàn cãi về nhân phẩm của em. Một lần nữa xin gửi lời cảm ơn chân thành đến quý bạn đọc.

Xem thêm:Cười đau bụng với những video hai huoc nhất, hot nhất

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

Chẳng thể bỏ vợ nhưng tôi không thể quên người cũ

Riêng tôi không mong sẽ trở lại với cô ấy hay ly hôn với vợ mình, chỉ mong mọi người luôn có cuộc sống tốt.

Muốn đến với người cũ nhưng lại thấy có lỗi với vợ. Trước tiên tôi xin chân thành cám ơn các bạn độc giả tin tuc online đã cho tôi rất nhiều ý kiến về bài "Muốn đến với người cũ nhưng lại thấy có lỗi với vợ". Những bình luận đều cho tôi những suy nghĩ chín chắn hơn nhưng tôi vẫn không thoát khỏi dòng suy nghĩ không lối thoát này. Tôi sinh ra ở một vùng quê nghèo, nơi đó tôi và cô ấy gặp nhau.

Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015

Yêu nhau nhưng tôi luôn là người sợ mất anh

Đây là blog tam su củaLý trí khiến anh làm đúng nghĩa vụ của người yêu, chăm lo cho tôi, không phản bội tôi nhưng trái tim anh nguội ngắt lâu rồi.


Tôi và anh quen biết từ lúc anh và người yêu cũ còn bên nhau rất hạnh phúc. Tôi là đàn em khóa dưới và đồng hương với anh trong trường đại học, mối quan hệ chỉ dừng lại ở mức xã giao. Lúc đầu, tôi chưa biết anh đã có người yêu nên rất có cảm tình sau vài sự kiện nhỏ. Khoảng một năm sau tôi và anh có dịp đi ăn cùng nhau, khi ấy mới biết anh đã có người yêu và anh yêu chị rất nhiều. Qua vài câu nói anh vô tình đề cập đến chị đủ để tôi hiểu tình cảm của anh sâu nặng đến thế nào, tôi giữ kín tình cảm trong lòng và cũng quên nó đi. Suốt hai năm sau đó tôi và anh chưa nói chuyện trở lại nhưng tôi thường xuyên theo dõi anh trên Facebook như một thói quen, thỉnh thoảng like hoặc comment một vài status hay hình ảnh như những người bạn bình thường.


Anh hơn tôi 4 tuổi, sau khi tốt nghiệp anh ở lại thành phố làm việc, một năm sau đó quyết định về quê vì ở đó có công việc phù hợp hơn, có thể chăm lo tốt cho gia đình. Chính vì quyết định này của anh mà anh và chị rạn nứt bởi lúc đó chị không thể về quê với anh được, hai người quyết định chia tay vì không có tương lai. Thời điểm này anh vô cùng buồn và khá suy sụp. Sau đó vì tình cờ mà anh đọc một bài viết tôi post khá khuya, có lẽ vì thấy thú vị nên anh đã vào comment (lần đầu tiên anh comment tin tuc online ở Facebook tôi trong 3 năm).

Lúc ấy tôi đánh liều quyết định inbox nói chuyện với anh. Sau đó cả hai phát hiện khá hợp nhau về quan điểm sống, cách nhìn nhận và đánh giá vấn đề …. Vì lúc trước tôi đã có sẵn tình cảm với anh nên khi biết anh đã chia tay chị, tình cảm trong tôi càng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Không hiểu sao, hôm đó trời xui đất khiến thế nào, tôi lại tỏ tình với anh, thật bất ngờ anh đồng ý. Chúng tôi hẹn gặp mặt nhau vào kỳ nghỉ để xác định mối quan hệ chính thức, không ngờ chỉ một ngày sau giadinh anh có việc không may xảy ra. Tôi vội vàng bỏ hết, chạy về bên anh. Thật ra tôi chẳng giúp được gì, làm anh thêm phiền phức nhưng có lẽ tình cảm của tôi làm cho anh cảm động nên anh mới quyết định gắn bó lâu dài với tôi.

Anh và người yêu cũ cùng tuổi, chị và anh học ở hai thành phố cách nhau hơn 1000km, anh mất gần 3 năm để theo đuổi chị và từng ấy thời gian để yêu chị. Anh là một chàng trai tuyệt vời, tốt bụng. Tôi biết lúc anh yêu chị có bao nhiêu phần lãng mạn, làm bao nhiêu việc điên rồ. Những lần chị giận anh, anh đau khổ buồn phiền và suy sụp thế nào tôi đều biết. Dù xa xôi cách trở như thế nhưng anh luôn cố gắng thu xếp đi thăm chị bất cứ khi nào có thể, luôn bao dung, nhường nhịn mọi điều, chẳng bao giờ giận trách gì chị cả. Tất nhiên chị cũng là một cô gái giỏi giang và tốt bụng, xứng đáng với tình cảm anh dành cho.

Sau khi chị tốt nghiệp có nguyện vọng xây dựng sự nghiệp ở thành phố này, nơi anh và tôi học tập, nhưng khi đó anh lại quyết định trở về quê. Nếu chị theo anh về thì phải bỏ đi mất cơ hội thăng tiến và phát triển nên lúc đó chị không đồng ý về cùng anh, dẫn tới rạn nứt. Thật ra vì anh học một trường top đầu cả nước nên cho dù có về quê thì vẫn có một công việc tốt với mức thu nhập khá, đủ lo cho cuộc sống gia đình đầy đủ.

Chị đã tốt nghiệp thạc sĩ nên vẫn có cơ hội làm việc tốt ở quê (nói thêm quê chúng tôi là một thành phố biển xinh đẹp và thanh bình). Cuối cùng chị vẫn chọn buông tay anh. Đến lúc chị suy nghĩ lại, chọn quay về quê làm việc thì mới biết tin anh vừa mới nhận lời yêu tôi. Anh và chị chia tay nhau khi tình cảm còn vô cùng sâu đậm, chỉ vì khoảng cách và vì anh không nỡ làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của chị nên mới rời xa nhau trong nuối tiếc. Còn tôi và anh đến với nhau như một cơ duyên, anh là người có trách nhiệm với lời nói của mình nên quyết định gắn bó với tôi.

Anh là một chàng trai vô cùng giỏi giang và tốt bụng, rất có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Từ lúc bắt đầu mối quan hệ với tôi, anh giúp đỡ rất nhiều trong học tập cũng như cuộc sống. Anh nghiêm túc và chung thủy nên dù yêu xa và bên cạnh anh có nhiều người có ý, công khai thể hiện tình cảm anh cũng phớt lờ hết. Ngay cả chị giờ sống ngay cạnh anh cũng không bao giờ liên lạc để tôi có thể yên tâm. Tuy nhiên tôi không cảm nhận được tình yêu nơi anh. Những lúc anh làm gì có lỗi khiến tôi buồn hay giận anh đều trách tôi không chịu hiểu, tôi quá đáng, anh có làm gì sai mà tôi lại giận. Vì quá yêu anh nên tôi quên luôn nguyên nhân anh làm tôi giận mà quay sang xin lỗi tỉ tê.

Từ khi yêu, lúc nào cũng là tôi sợ mất anh, luôn là người nhường nhịn, sợ lỡ giận dỗi làm anh phải suy nghĩ rồi sơ suất trong công việc thì sao, sợ giận anh làm anh không ăn uống ngon miệng. Cứ như vậy làm tôi chẳng bao giờ dám giận dỗi dù anh làm tổn thương tôi hay có lỗi như thế nào. Anh hờ hững và chẳng thèm quan tâm tới cảm xúc khi tôi vui buồn, mệt mỏi. Tôi muốn sao thì vậy, anh không hạnh phúc hay ghen tuông dù tôi có làm gì. Tôi mà giận ngắt máy trước thì anh tắt luôn điện thoại, làm tôi lo lắng cuống cuồng không thở được, mất ngủ suốt. Tôi cảm thấy lý trí khiến anh làm đúng nghĩa vụ của người yêu, chăm lo cho tôi, không phản bội tôi nhưng trái tim anh nguội ngắt từ lâu rồi. Anh cứ lạnh nhạt vậy khiến tôi đau khổ lắm.

Trong lòng tôi rất phân vân, liệu tôi có nên tiếp tục ở bên anh hay không? Có nên giải thoát để anh có thể tìm về tình yêu đích thực của mình? Với tính trách nhiệm cố hữu của anh, tôi không chủ động rời bỏ thì có lẽ cả đời anh ở bên tôi như kiểu vậy, một con người hoàn hảo nhưng hờ hững. Tôi yêu anh vô cùng, có thể làm mọi chuyện vì anh, từ bỏ ước mơ bay xa để ở bên chăm sóc anh nhưng tôi không muốn anh ở cạnh mình mà không hạnh phúc thế này. Tôi phải làm gì đây? Ích kỷ giữ anh lại hay buông tay cho cả hai một cơ hội mới? Anh bảo yêu tôi, sẽ cùng tôi kết hôn nhưng sao anh chẳng thể dành cho tôi sự quan tâm và tình cảm như anh từng dành cho chị. Lòng tôi giờ rối bời, xin mọi người cho lời khuyên. Chân thành cảm ơn.

Thứ Ba, 29 tháng 9, 2015

”Vợ xấu thì không cần quà?”

Ấy! các chị các cô cứ từ từ, đừng vội vàng cầm gạch nhé! Vợ tôi xấu lắm, và công nhận là cô ấy không cần quà thật, đó là tam su buon của tôi bởi vì…
Tôi lấy vợ xấu, có thể nói là so với anh em trong nhà và cả trong họ (nhà tôi có truyền thống lấy vợ đẹp) thì vợ tôi là người phụ nữ xấu nhất: răng bị xỉn màu do ngày còn bé uống nhiều thuốc kháng sinh, mắt nhỏ, gò má cao, và chiều cao thì hơi hạn chế. So với mặt bằng chung của các nhan sắc tự nhiên và cả không tự nhiên thì cô ấy ở mức trung bình khá, chỉ là so với truyền thống nhà tôi thì cô ấy bị liệt vào hàng xấu.
Tôi cũng không phải là gã đàn ông thích lấy vợ xấu, yêu cái xấu. Như bao người khác, tôi thích phụ nữ đẹp, đầu tiên phải là dung mạo đẹp, từ cách đẹp dễ phải lòng đó thì đàn ông mới quyết định có tiến đến tìm hiểu để khám phá vẻ đẹp nội tâm hay không? Đàn ông háo sắc là chuyện đương nhiên.
>>> Chia sẻ những câu chuyen tinh duc thầm kín của giới trẻ
Chính vì tôi cũng là một người háo sắc, nên tôi khá chủ quan trước những cô nàng kém sắc, dù cho họ có thông minh đến thế nào. Phụ nữ xấu “mặt tiền” thì thường ông trời hay bù cho họ cái sáng láng thông minh hơn những cô gái khác, lại thêm cái tự ti về nhan sắc nên có lẽ các cô lại càng trau dồi vốn sống và tri thức tợn.
Dù sao thì tôi cũng không phải là gã có nhu cầu yêu gái xấu. Thế mà run rủi thế nào, ông tơ bà nguyệt se ngay cho tôi một nàng xấu, mà khổ hơn là tôi lại mê nàng như điếu đổ, chủ động cầm cưa nàng hai năm trời mới chịu theo tôi về dinh!
Vợ tôi học dưới tôi hai khóa cùng trường đại học, cùng là dân học về nghệ thuật nên tính tình thì bay bổng tương đồng khỏi nói. Hồi học trong trường tôi có nghe tên bởi vì nàng học rất giỏi, làm phim khá cừ và được rất nhiều giải thưởng lớn nhỏ trong các cuộc thi làm phim ngắn. Con gái học đạo diễn, lại đi làm phim tài liệu, một ngành rặt đàn ông, mà lại còn đoạt giải này giải nọ thì oách lắm, nói thật là đàn anh mà tôi còn chưa được thành tích như cô ấy trong nghề. Thế nhưng cũng nghe tên vậy, loáng thoáng biết mặt vì mấy lần đi dự giải có thấy nàng lên nhận giải, cũng không quan tâm lắm vì hồi đấy tôi cũng đang yêu một em diễn viên rất xinh.
Ra trường, tôi đi làm được một thời gian thì tự đứng ra mở công ty làm về truyền thông. Bạn bè toàn dân cùng trường nên người này giới thiệu người kia vào làm việc tạo thành một ekip khá vững nghề và có nhiều đầu việc. Sau đó tôi mở rộng có nhiều dự án và tuyển thêm người điều hành, một ngày tôi nhận được CV của nàng xấu mà giỏi ấy, ứng cử vào vị trí leader của team làm phim, phóng sự tài liệu.
Còn gì phù hợp hơn nàng vị trí ấy nữa? Không chần chừ, tôi gọi nàng đến để phỏng vấn nhưng trong lòng thì đã phục lăn rồi, vì tôi có xem mấy phim nàng làm và khá ấn tượng về cách kể chuyện mới lạ, cá tính và sắc sảo qua con mắt đạo diễn của nàng.
Gặp nàng, lần này mới để ý đến dung nhan, nhìn chung là khá an toàn với tôi, không thể làm tôi chao đảo được. Cuộc phỏng vấn diễn ra dài hơn tôi tưởng, bắt nguồn là từ chuyện nọ xọ sang chuyện kia mà tôi cứ bị cuốn theo một cách háo hức khi nghe nàng nói. Cho đến khi cậu trợ lý nhắc tôi phải đi họp tôi mới giật mình và bảo nàng đầu tuần sau nhận việc luôn. Trong lòng tôi khi ấy là một ấn tượng rất sâu sắc về cái đầu của nàng! Thông minh, cá tính và rất khiêm tốn!
Làm việc với nàng thực sự là một người chuyên nghiệp dù cho nàng mới chỉ vừa ra trường. Team của nàng vừa vào nhận 2 “đầu việc” nhưng đã đánh bại cả team làm TVC về deadline và chất lượng sản phẩm, giao cho khách hàng khách hàng sung sướng quá khen nức nở và đặt thêm 2 phim phóng sự dài kì, chi phí đầu tư khá khủng. Không thể không phục nàng!
Chúng tôi trò chuyện với nhau từ chuyện nghề dần sang chuyện quan điểm sống, quan điểm cá nhân và cách giải quyết, tôi cứ bị cuốn theo những lời nàng nói, những câu chuyện và cách nhìn nhận vấn đề “chẳng giống ai” một cách sâu sắc của nàng, nhiều khi tôi cứ nghĩ về câu chuyện nàng nói mỗi khi gặp một tình huống tương tự. Khi đó tôi giật mình “hình như tôi bắt đầu nhớ đến cô gái xấu ấy?”.
Khi đó tôi vẫn đang có bạn gái, mối quan hệ không sâu không nhạt, nhan sắc thì rực rỡ khỏi nói. Thế nhưng trong những cuộc hẹn hò với bạn gái, tự dưng tôi lại nhớ đến cái dáng cặm cụi làm việc trên bàn dựng phim say sưa rồi ngủ gục xuống, bất giác mấy lần tôi gọi điện “ăn gì không anh mua cho, nhóc!”.
Nàng xấu độc thân, cũng có vài mối tình đi qua nhưng hiện tại nàng bảo nàng ế một cách rất tự tin. Tôi hiểu người như nàng thì cần một người đàn ông thế nào và với nàng xấu này thì dù có ế thế chứ ế nữa nàng cũng không bao giờ gật đầu chấp nhận một gã  đẹp trai mà thiếu não!
Hai năm bên nhau bao chuyện vui buồn của tôi nàng đều biết, nhiều khi nàng nói chuyện với tôi như hai thằng bạn, lúc thì là đồng nghiệp trong nghề, lúc thì như chuyên gia tâm lý, lúc lại chăm sóc tôi như chị gái…Nhìn chung, tôi đã chia tay bạn gái âm thầm sau khi nhận ra tôi đã bị ám ảnh bởi nàng xấu của tôi quá nhiều!
'Vợ xấu thì không cần quà?'
>>> Những xu hướng thời trang đẹp nhất do tap chi dan ong bình chọn
Tỏ tình với nàng đột ngột khiến nàng sốc và im lặng, cho dù từ lâu tôi đã đối xử với nàng đủ để nàng hiểu là tôi đang tán tỉnh và mê nàng lắm rồi, nhưng không hiểu vì điều gì mà nàng cứ lặng thinh như không, điều đó làm tôi sốt ruột và quyết định phải tỏ tình. “Ê gái xấu nhất quả đất, anh yêu em đấy! em không biết à?”. Nàng đờ ra rồi quay đi, tôi thì cố gắng hài hước trêu chọc tý cho đỡ hồi hộp, không ngờ phản ứng ngược, về sau tôi phải xin lỗi mãi về câu tỏ tình dốt nát của mình, con gái dù xấu nhưng cũng chẳng muốn người yêu mình tỏ tình thô thiển vậy, mãi sau tôi mới hiểu hóa ra nàng tự tin về cái xấu của mình lại có lúc rất con gái e thẹn, dỗi hờn như thế!
Dẫn nàng đi chơi, phút đầu bạn bè lạ không biết thì chả ấn tượng gì, thậm chí còn nhắn tin vào điện thoại của tôi kiểu “dạo này đổi gu à?”, tôi im lặng và không cần phải chứng minh gì với những người chưa hiểu nàng và chưa hiểu vì sao tôi yêu nàng. Chỉ đến khi nói chuyện với nàng thì chúng bạn gật gù mà tâm phục khẩu phục, chưa bao giờ tôi lại hãnh diện khi đưa bạn gái đi ra mắt như vậy, dù nàng xấu!
Lấy nhau, vợ xấu chinh phục cả nhà tôi bởi cá tính và cái tâm của nàng, chuyện ngoại hình xấu đẹp bỗng chẳng là gì với cả họ nhà tôi, thậm chí mọi người còn khen nàng xinh ra vì được chồng yêu.
Nhiều người nói, "đàn bà xấu thì không có quà". Tôi nghĩ, đàn bà “xấu” như vợ tôi vốn dĩ không cần quà, mà cô ấy sẽ là người tặng quà. Cô ấy đã chứng minh cho tôi thấy việc lấy được cô ấy là một món quà lớn nhất và có giá trị nhất của cuộc đời tôi!

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015

Cảnh báo: Giận vợ ghen tuông, chồng ngoại tình cho bõ tức

Vì ghen tuông chuyện ngoại tình của tôi mà Cô ấy dám thuê cả thám tử theo dõi tôi và bí mật gắn camera trong xe ô tô để theo dõi chồng, thật đúng là bó tay!
  • Top vietnam things to do, plus suggested routes. Travel tips and advice for backpackers and independent travelers.
Tôi lấy vợ được 4 năm, vợ tôi trước kia là người mẫu. Cô ấy rất đẹp và ngoan, làm nghề như một thú vui, sau khi lấy chồng thì giải nghệ. Cô ấy cũng có bằng đại học chuyên ngành thiết kế mĩ thuật. Chúng tôi đã có một nhóc tỳ hơn 3 tuổi. Một gia đình mà ai nhìn vào cũng thèm khát và ví von đó là viễn cảnh hạnh phúc, là gia đình trong mơ của bao người. Đúng như các cụ nói “nằm trong chăn mới biết chăn có rận”, hạnh phúc chuyen tinh duc của chúng tôi cứ ngỡ là mãi mãi nào ngờ ngày vui ngắn chẳng tày gang…
Tôi là một người đàn ông hào hoa, tôi không hề tự phụ một chút nào khi nói như vậy, bởi tôi làm việc trong môi trường nghệ thuật, người đẹp xung quanh không bao giờ thiếu, và với ngoại hình cùng năng lực và cá tính của bản thân, tôi chinh phục đàn bà khá dễ dàng.
Giận vợ ghen tuông, chồng ngoại tình cho bõ tức!
Trước khi lấy vợ tôi bây giờ, tôi có khá nhiều bạn gái. Người yêu cũ của tôi đến giờ chúng tôi vẫn coi nhau là bạn, thậm chí vẫn làm việc chung với nhau. Khi hẹn hò với vợ tôi cũng không giấu cô ấy điều gì cả. Khi ấy, cô ấy hoàn toàn bình thản trước mối quan hệ của tôi với những cô gái khác.
Sau khi lấy nhau về cô ấy mang bầu, thời gian này bỗng dưng cô ấy đổi tính đổi nết và bắt đầu cư xử ghen tuông rất khó chịu. Tôi cứ ra đường là 5 phút sau gọi điện thoại hỏi han xem đi đâu, với ai, làm gì, thậm chí đến công ty hay là ngồi quán café thì cũng phải chụp hình gửi cho cô ấy xem. Lúc đầu nghĩ vợ yêu mình quá nên mới thế tôi còn thấy vui và thông cảm, riết rồi đâm ra thấy mình như bị kiểm soát, như tội phạm trong thời kì quản chế vậy, tôi đâm ra cáu bẳn và bực mình!
Hai vợ chồng đã có nhiều cuộc nói chuyện về phim hai vietnam hay vấn đề này và cô ấy thì không hề bình tĩnh mà cứ lồng lộn lên cái chuyện tôi và tình cũ vẫn còn làm việc với nhau, cô ấy còn follow tất cả bạn gái nào có nghi án yêu đương với tôi trên facebook để theo dõi và đặt những câu hỏi nghi vấn vớ vẩn nếu cô nào đó buông một trạng thái ẩn ý thẫn thờ lên mạng là cô ấy đổ vấy cho tôi ngoại tình hoặc đò đưa gì cô lạ hoắc đó!
Từ khi lấy vợ đến giờ, các cô gái thích tôi vẫn có chứ không phải không, nhưng tôi tôn trọng và yêu vợ nên giữ khoảng cách với tất cả các bạn nữ, thậm chí trong vòng 3 năm qua tôi chưa từng có một cuộc hẹn café nào mà chỉ có tôi với một cô gái khác kể cả là mục đích công việc. Thế nhưng tôi không hiểu lý do vì sao vợ tôi lại đổi tính và trở nên kém tự tin về bản thân như vậy? Với tôi, cô ấy vẫn là một người phụ nữ rất đẹp cả về ngoại hình lẫn tâm hồn, giờ cô ấy còn là mẹ của con tôi, là người mà tôi đã hứa sẽ đi cùng đến cuối cuộc đời, trước kia cô ấy đâu thế, giờ tại sao bỗng dưng mọi thứ lại trở nên mất kiểm soát đến như vậy?
Giận vợ ghen tuông, chồng ngoại tình cho bõ tức!
Sau khi sinh nở thì tình trạng ghen tuông của cô ấy ngày một tăng lên với mức độ kinh khủng khiếp. Cô ấy bắt tôi phải chuyển địa điểm làm việc của công ty về nhà để cô ấy dễ bề kiểm soát, tôi không đồng ý thì cô ấy gào thét và đổ vấy cái tội ngoại tình cho tôi, những lúc chứng kiến cái sự ấu trĩ của cô ấy, tôi chỉ muốn đi ngoại tình cho hả giận, vì đằng nào vợ tôi cũng chẳng tin là tôi tử tế, chung thủy rồi, đã thế thì…
Cô ấy dám thuê cả thám tử theo dõi tôi và bí mật gắn camera trong xe ô tô để theo dõi chồng, thật đúng là bó tay. Hôm ấy tôi có chở một đồng nghiệp từ sân bay về khách sạn cô ấy ở và mang hành lý vào sảnh rồi quay ra, cô ấy thuê người chụp hình và chờ tôi về nhà, ném vào mặt tôi mấy bức ảnh đó rồi khóc lóc dọa chết, dọa ly hôn, dọa đủ thứ rồi lao vào cào cấu tôi. Lần đầu tiên trong đời tôi tức giận như thế, tôi đã cho cô ấy một cái bạt tai rồi bỏ đi khỏi nhà 10 ngày không về. Tôi tắt máy, đi khách sạn ở, chặn facebook và mặc kệ cho vợ tôi muốn ra sao thì ra. 10 ngày sau bình tĩnh trở lại tôi mới trở về, một cơ số thư từ gửi mail rồi tin nhắn facebook rồi điện thoại đủ thứ, xin lỗi và sẽ không tùy tiện như vậy nữa, tôi tưởng cô ấy đã nhận ra mình sai, và tôi cũng xin lỗi vì đã tát cô ấy trong lúc tức giận.
Cảnh báo: Giận vợ ghen tuông, chồng ngoại tình cho bõ tức
 Chuyện nhà êm thấm hơn sau đó, nhưng vẫn luôn âm ỉ và cô ấy kiểm soát tôi theo cách khác. Mỗi lần bạn bè gọi đi đâu là cô ấy đòi đi theo hoặc lấy cớ đau bụng đau bão hoặc bắt mua đồ ăn này nọ để tôi biết đường về sớm, có khi đang ngồi với bạn có ấy gọi điện khóc lóc rồi thở dốc ra như có biến gì rồi bảo tự dưng đau bụng đau bão này nọ để tôi phải về sớm, về nhà thấy tỉnh như không, hỏi ra thì bảo uống thuốc hết đau rồi! Nhiều lúc thấy vợ mình đẹp thế mà tự dưng mắc cái bệnh ghen đến dở người, tôi nản lắm!
Thời gian này, tôi đang phải làm chương trình nghệ thuật cho một cuộc thi liên quan đến sắc đẹp, thế là cơn ghen của cô ấy lại bùng phát. Ngày ngày cật vấn ba cái chuyện đi đâu làm gì khiến tôi phát cáu. Con người sức chịu đựng cũng có giới hạn thôi, đã không còn tin nhau như thế thì tôi giữ gìn cũng chẳng có giá trị gì nữa, đã thế lần này tôi sẽ ngoại tình cho cô ấy trắng mắt ra!

Xem thêm: Du lịch danang travel vào mùa đông 2015

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2015

Tự tử vì chồng đay nghiến tôi trăng hoa

Lúc ở viện anh có hứa không đề cập chuyện này nữa nhưng trong 2 tháng lại 2-3 lần nhắc tới.
>>> Những việc bạn sẽ làm khi tới thăm hà nội - what to do in hanoi

Chúng tôi cưới nhau đã 12 năm sau 5 năm quen biết, có hai con nếp tẻ đủ cả. Anh là người miền Tây lên thành phố học đại học, rất nghèo. Gia đình tôi cũng không khá giả gì nên tôi luôn cố gắng làm thêm, nhịn ăn nhịn mặc để giúp đỡ anh chút ít tiền bạc (anh không phải là người lợi dụng, chỉ là tôi tự nguyện) và anh luôn nhớ về điều đó.

Chồng tôi 40 tuổi, hiền lành, tốt bụng, kính trọng cha mẹ, không rượu chè, không thuốc lá, hiếm khi ra khỏi nhà và hiện tại rất thương yêu vợ con. Tôi nói “hiện tại” vì quá khứ của anh như sau: Khi đang thời yêu nhau được 2 năm anh đã có quan hệ với người phụ nữ khác. Rồi người phụ nữ đó tự tìm đến tôi nói chuyện của họ. Hỏi anh thì anh khóc, nói bị gài bẫy, xin tôi tha lỗi. Tôi chỉ biết khóc chứ không tra hỏi, không làm dữ, không trách than và không hề nhắc về chuyện của anh nữa. Suốt một thời gian dài bị người phụ nữ kia khủng bố tinh thần nhưng chúng tôi cố gắng vượt qua và dĩ nhiên vết thương lòng rất đau, bạn nào từng bị phản bội sẽ hiểu được cảm giác đó.

Rồi khi cưới nhau chúng tôi rất nghèo nhưng không mắc nợ ai, cuộc sống vui vẻ. Con đầu được hơn một tuổi thì tôi phát hiện chồng có người phụ nữ khác nữa, sau khi anh chối bay biến vài lần thì tôi đã có chứng cứ rõ ràng, lúc này anh mới thú nhận sự thật. Tôi thật sự chỉ muốn chết đi vì không còn thở được nữa, nói vài câu xúc phạm anh. Chúng tôi cũng vài lần gây sự vì chuyện này nhưng tôi không để cho gia đình biết vì sợ anh xấu hổ. Tôi hỏi anh nhưng anh ậm ừ cho qua nên không hỏi nữa vì sợ nhắc tới càng đau lòng thêm, tự nhủ cố tìm những điểm tốt của anh để tha thứ, chấp nhận sống tiếp.

Khi tôi sinh bé thứ hai lại vô tình biết được anh và người bạn học cũ rủ nhau đi học lớp nâng cao buổi tối được một năm rồi nhưng giấu tôi, còn đi mua đất chung nữa, chat trong yahoo bằng những lời đùa cợt khá nhạy cảm. Tôi la ầm ĩ lên, hỏi thì anh bảo chỉ sợ tôi ghen nên mới giấu. Tôi hỏi “không có gì sao phải giấu”, anh im lặng không trả lời được. Sau đó anh và người bạn học cắt đứt liên lạc hoàn toàn (theo tôi quan sát là vậy), nếu là các bạn thì có tin được không? Có điều đáng nói là khi anh mắc lỗi tôi không hề đả động gì tới lỗi anh đã mắc trước, không chì chiết để làm anh cảm thấy mệt mỏi, gia đình hai bên vẫn không biết gì về những chuyện đó.

Về tôi, 35 tuổi, cao ráo dễ nhìn, là con gái hanoi vietnam chính gốc nhưng không đua đòi áo quần son phấn, thời gian yêu anh cũng có người khác có điều kiện hơn anh thích tôi nhưng tôi vẫn chọn anh. Ngoài thời gian 8 tiếng ở công ty, việc nhà và lo cho hai con mình tôi gánh hết (khoảng một năm gần đây anh mới phụ tôi việc nhà), con cái ngoan ngoãn, sạch sẽ, học giỏi, cơm canh luôn nóng sốt và chịu khó làm các món mới để gia đình ngon miệng. Bản thân cũng biết ăn mặc để không nhàm chán. Có lần chồng phải tam su buon “Em là phụ nữ không tì vết” nhưng tiếc thay tôi đã tự làm xấu mình.

Có một người phụ trách mua hàng cho một công ty lớn liên hệ làm việc với tôi, sau vài lần báo giá và mua hàng, tin đi tin lại, anh gợi ý tôi mời cà phê. Trong thời gian đó, phần vì gia đình hay cãi nhau, đang buồn bực nói chuyện với anh ta thấy vui vui, phần vì cũng nể anh là khách hàng nên tôi đồng ý, cà phê văn phòng vào buổi trưa hai lần, mỗi lần tầm một tiếng. Chồng không biết việc này vì nếu anh biết tôi đi gặp khách hàng sẽ không cho. Sự thật là tôi cũng hơi thích người đàn ông kia nên thường nhắn tin, có khi vì công việc, có khi nói chuyện riêng.

Sau thời gian hai tháng tôi tự nghĩ sự việc kéo dài sẽ không tốt, có thể lại sa chân vào con đường ngoại tình nên tự nhắn cho anh ta không đi gặp và không tin nhắn riêng tư nữa. Chúng tôi ít liên hệ hơn hẳn nhưng vì anh ta còn là khách hàng nên thỉnh thoảng tôi vẫn trả lời tin nhắn một cách lịch sự. Sau lần uống cà phê đó khoảng 3 tháng thì chồng tôi biết được, anh như con người khác hẳn, như thú dữ lồng lộn lên, tra hỏi tôi ngày đêm và ghen một cách điên cuồng. Tôi nói “tra hỏi” đây là vì anh cứ hỏi đi hỏi lại những câu đã hỏi hàng trăm lần, hỏi bất cứ thời gian và không gian (có khi đến 2h sáng mới cho tôi ngủ).

Tôi thấy mình có lỗi nên vài lần xin lỗi anh, có lần còn quỳ gối để anh nguôi giận mặc dù thâm tâm thấy lỗi mình không quá đáng lắm. Anh nói tôi “ngoại tình, hẹn hò với trai, bỏ bê chồng con, giờ có bỏ qua mai mốt cũng vậy” (từ lúc cưới đến giờ tôi chỉ đi cà phê buổi tối với bạn 3 lần sau khi lo cơm nước cho gia đình xong), còn những lời nói vô cùng đau lòng nữa. Anh cho rằng đàn ông có quyền bồ bịch, đàn bà thì không bao giờ,ngoại tình.

Khoảng 10 lần đầu tôi cố nín nhịn, những lần sau do quá uất ức vì mỗi lần cãi nhau anh cứ nhắc lại chuyện tôi đi uống cà phê với khách nên tôi có cãi lại một cách rất dữ dội và đề nghị ly dị. Anh không đồng ý vì sợ khổ hai đứa con, tôi vì rất yêu chồng thương con nên cũng không dứt khoát. Bình tĩnh lại anh xin lỗi vì ghen quá đáng.

Cách đây 2 tháng, vợ chồng cãi nhau vì chuyện khác nhưng anh lại đay nghiến tôi có “thói trăng hoa”, không chịu nổi những lời cay đắng nữa tôi tự tử, may mắn là cứu được. Dù anh đã biết tôi có ý định tự tử rồi nhưng vẫn không ngăn được cơn ghen của anh. Lúc trong bệnh viện anh có hứa không đề cập chuyện này nữa nhưng từ đó đến giờ cũng 2-3 lần anh nhắc tới. Hôm qua cãi nhau vì chuyện tôi đóng tiền học ngoại khóa cho con bé mà không cho anh biết, anh mắng tôi lừa dối anh nhiều lần, anh lại nhắc chuyện tôi nói dối đi uống cà phê. 

Tôi cảm thấy rất uất ức vì khi anh làm lỗi tôi còn chưa hành hạ tinh thần anh đến vậy, nhưng sao tôi lại không nhận được sự đối xử như thế. Lỗi của tôi vậy có đáng bị gọi là “ngoại tình” không? Con người như tôi có đáng được tha thứ không? Tôi phải xử lý sao khi anh lại đề cập đến chuyện của tôi nữa?

Xem thêm: Địa điểm du lịch hấp dẫn ở việt nam - vietnam places to visit